"Cái gì? Ban cho ta một hồi đại phú quý? Giúp ta thoát khỏi ngục tù, quan lộ lại càng thênh thang hơn?"
Triệu Sùng nghi hoặc nhìn Lý Đồ, chợt nghĩ đến điều gì, hắn sợ hãi rụt cổ lại, giọng run rẩy: "Lý đầu lĩnh, chẳng lẽ Đại vương định cướp ngục cứu ta sao?! Không được, tuyệt đối không được đâu."
Nếu Oa khấu cướp ngục cứu hắn ra, vậy thì cái danh dự vừa mới được gột rửa sạch sẽ, chẳng phải lại bị vấy bẩn lần nữa sao! Triệu Sùng vẫn còn ảo tưởng chuyện hắn đầu hàng Oa khấu sẽ mãi mãi được giấu kín, vĩnh viễn không bao giờ bị phơi bày ra ánh sáng.
"Thối lắm! Cướp ngục cái nỗi gì! Nếu cướp ngục thì mưu đồ của Đại vương chẳng phải đổ sông đổ bể hết sao?!"




